|

Tên những nàng
con gái Huế một thuở nào! Đề tài này tôi
chắc không thiếu gì người hồi hộp nôn
nóng muốn coi vì nó đầy chất thơ mộng,
khêu gợi lại một thuở hoa niên.
Vừa rồi, tôi lại
có cơ duyên biết một chuyện vui ngày xưa
về tên của hai bậc phụ nữ thuộc lớp
trưởng thượng mà tôi mạn phép kể ra đây:
đó là hai cụ bà Công tằng Tôn nữ Tuyết
Lê (phu nhân của cố G/s y khoa Phạm biểu
Tâm) và C.T.T.N Anh Lạc ( thân mẫu của
B/s Lê đình Thương); thuở con gái, hai
cụ thường hay đi học và đi chơi chung
không rời nhau một bước khiến nhiều
chàng trai - nay đã thành những cụ ông
đã ăn thượng thọ bát tuần từ khuya rồi!
- không dám theo đuổi sát tán tỉnh mà
chỉ bóng gió đứng xa xa ngâm bài thơ tựa
đề là “ Le Lac” ( Lê Lạc!) của thi sĩ
lãng mạn Lamartine của Pháp!
>>Bấm đọc tiếp
NGÔI CHÙA THIÊN MỤ QUÊ TÔI
Tôi
còn nhớ hôm nhà tôi bảo vệ luận
văn trên đề tài ngôi chùa Thiên
Mụ, nghe các giáo sư trong ban
giám khảo và thí sinh vui vẻ tranh
luận về mấy chữ "anh đi", "em
đi", ai đi, ai đợi, ai hẹn, ai
buồn trong câu ca dao quen thuộc,
có lẽ là người đi lại nhiều nhất
ngôi chùa nầy trong số các thính
giả ở giảng đường hôm ấy, tôi thầm
lặng thú vị thấy ngôi chùa thân
thương tuổi trẻ của mình nay được
trình bày trong viện đại học giữa
kinh thành ánh sáng Paris. Nói cho
đúng, chùa Thiên Mụ không đồ sộ
như đài Borobudur bên Java, bí ẩn
như kim tự tháp Ai Cập, mỹ miều
như đền Taj Mahal xứ Ấn Độ, lâu
đời như nhà thờ Đức Bà Paris, ...
nhưng thiền tự duyên dáng nầy âm
thầm quyến rũ khách lại xem, luôn
gây ra một ấn tượng nhớ nhung dạt
dào trong lòng người đến viếng.
Đừng nói đến những trai thanh gái
lịch đã từng dắt nhau lại vãn cảnh
sân chùa, đạp lá vàng khô, hay
ngắm nhìn sông núi, tình tự thề
ước, chùa Thiên Mụ luôn vẫn là nơi
chứa đầy kỷ niệm êm đềm, suốt đời
khó quên.
>>Bấm đọc tiếp
|